Giải pháp 1 tỷ đồng thay thế cho giải pháp thu phí 1000 tỷ đồng tại Tp Hồ Chí Minh

Xem ngay: Bảng báo giá tấm nhựa PVC tốt nhất thị trường

a a

Giải quyết bài toán giao thông không chỉ là giải quyết nạn tắc đường mà phải đặt trong bài toán tổng thể các vấn đề về đời sống xã hội, kinh tế, ô nhiễm môi trường và an toàn giao thông.

Giải quyết bài toán này cần nghiên cứu một cách hoàn chỉnh, thấu đáo, có khoa học các nguyên nhân và hậu quả của giao thông đô thị tại Việt Nam . Từ đó đề ra các nhóm giải pháp từ vĩ mô đến vi mô có tính khoa học, tính hệ thống và tính tích hợp. Các nghiên cứu này phải được thực hiện ở cấp độ nghiên cứu cơ bản tại các viện khoa học, các trường đại học chứ không phải là nghiên cứu theo kiểu dự án, nghiên cứu ở mức độ doanh nghiệp kinh doanh.

Để có các giải pháp tối ưu, phải thiết lập mục tiêu cụ thể cho từng nhóm giải pháp, các nhóm giải pháp tác động phải được phân tích và đánh giá một cách kỹ lưỡng về hiệu quả tác động, thời gian tác động, thời gian triển khai và kinh phí đầu tư cho từng giải pháp đó. Từ đó lựa chọn các nhóm giải pháp tối ưu nhất về hiệu quả và vốn đầu tư nhằm áp dụng theo thứ tự ưu tiên.

Quay trở lại với vấn đề lập 36 trạm thu phí ô tô tại TP. Hồ Chí Minh, mục tiêu chính của giải pháp này là giảm lưu lượng xe con vào giờ cao điểm tại khu vực trung tâm thành phố. Tại sao chỉ với mục tiêu đơn giản như vậy mà chúng ta phải tốn kém đến hơn 1000 tỷ đồng để mua thiết bị nước ngoài đầu tư cho dự án, trong khi đó nền kinh tế và đời sống của người dân đang còn rất khó khăn.

Tôi xin đưa ra giải pháp của tôi một cách tóm tắt, sẽ cùng đạt được hiệu quả như giải pháp thu phí 1000 tỷ đồng ở trên, nhưng vốn đầu tư chưa chắc đến 1 tỷ đồng.

Trước hết cần phân tích ô tô hoạt động trong trung tâm bao gồm:
+ Xe buýt phục vụ trong thành phố (phương tiện vận tải công cộng)
+ Các loại xe khách, xe đưa đón cán bộ công nhân viên, học sinh, sinh viên (có thể coi là phương tiện công cộng)
+ Các loại xe công vụ, xe cảnh sát, xe cứu thương
+ Xe tải nhỏ chở hàng hoá nhu yếu phẩm phục vụ đời sống nhân dân
+ Xe tắc-xi phục vụ nhu cầu đi lại của người dân, khách du lịch, khách vãng lai trong thành phố, (có thể coi là một phương tiện bán công cộng) phục vụ nhu cầu đi lại ở khu vực trung tâm thành phố.
+ Xe con cá nhân (phục vụ đi lại cá nhân)

Chúng ta có thể thấy rằng 3 loại phương tiện đầu tiên xe buýt, xe khách và xe công vụ không thể hạn chế được. Đối với xe tải nhỏ chở hàng hoá nhu yếu phẩm cũng không thể hạn chế được vì nó phục vụ đời sống hàng ngày cho đời sống người dân.

Đối với xe tắc-xi cũng rất khó để hạn chế vì nó phục vụ cho nhu cầu đi lại trong một số trường hợp như: đối với khách quốc tế, khách tỉnh xa, khách có hành l‎ý đặc biệt, hoặc chở bệnh nhân đến bệnh viện…, những trường hợp này khó có thể hoặc không thể đi được bằng xe ôm.

Như vậy đối tượng duy nhất có thể hạn chế được là xe con cá nhân. Để hạn chế đối tượng này vào giờ cao điểm thì chỉ cần một biện pháp rất đơn giản là đặt 36 biển báo hạn chế thời gian sử dụng của phương tiện này vào giờ cao điểm thay vì 36 trạm thu phí tốn kém. Giải pháp này vừa đơn giản vừa hiệu quả và tốn rất ít vốn đầu tư. Giải pháp này cũng được áp dụng tại hầu hết các nước phát triển trên thế giới từ Châu Âu đến Châu Mỹ.

Tôi lấy ví dụ như sau: Cấm xe con cá nhân hoạt động vào các giờ cao điểm: từ 6h30 đến 8h30 sáng, từ 11h trưa đến 12h30 trưa, từ 16h30 đến 18h30 chiều, các biển này lắp đặt tại 36 vị trí trên. Để giải pháp có hiệu lực và hiệu quả, hãy lắp đặt 36 camera quan sát ghi hình tại vị trí đặt biển cấm đó, để ghi hình và xử phạt nghiêm minh đối với các trường hợp vi phạm. Thời gian đầu có thể bố trí cảnh sát giao thông giám sát.

Như vậy, những người sử dụng ô tô con vì họ biết không được sử dụng ô tô con vào giờ cao điểm, nên họ sẽ phải cân nhắc việc có nên sử dụng ô tô cá nhân vào giờ cao điểm hay không, hoặc nếu đã sử dụng phải bắt buộc gửi xe ở ngoài trung tâm thành phố để đi bằng phương tiện khác, hoặc phải đi vòng tránh, hoặc chỉ sử dụng ô tô của mình vào giờ thấp điểm.

Hiệu quả thay đổi trực tiếp hành vi của người điều khiển xe ô tô cá nhân (giải pháp của tôi) hoàn toàn đạt được như trong biện luận của dự án trạm thu phí tốn kém. Hiệu quả về việc giảm tắc đường tại trung tâm thì rõ ràng hơn so với giải pháp 1000 tỷ (vì chắc chắn xe con cán nhân không được đi vào trung tâm trong giờ cao điểm).

Ngoài ra không làm tăng áp lực lên đời sống người dân và lạm phát. Việc đi lại trong thành phố vào giờ cao điểm cho những chủ xe ô tô không được sử dụng xe cá nhân của mình vẫn được đảm bảo bằng hệ thống xe tắc-xi và xe ôm. Và tôi tin chắc giải pháp của tôi hiệu quả và rẻ hơn hàng nghìn lần so với giải pháp lập trạm thu phí.

Còn có lập luận cho rằng việc thu phí xe cá nhân để lấy quỹ đầu tư cho phát hạ tầng giao thông thì hoàn toàn không hợp l‎ý. Vì số tiền thu được là số tiền của dân, sao không nghiên cứu biện pháp thu trực tiếp như cộng thêm vào phí trước bạ, hoặc một loại thuế sử dụng đường, hoặc thuế môi trường hoặc phí bảo hiểm, hoặc phí hoạt động taxi trong thành phố… tôi tin chắc, người dân sẽ sẵn sàng đóng góp vì nó minh bạch và phục vụ cho lợi ích cho cộng đồng trong tương lai. Không có cớ gì, số tiền đó lại bị khấu đi 1000 tỷ đồng lãng phí để mua thiết bị của nước ngoài.

1000 tỷ đồng dự định chi cho dự án này đủ để mua thêm 100 chiếc xe buýt mới (bao gồm cả lương trả cho lái xe vài năm) để phục trực tiếp đời sống của người dân. Phần còn dư nên để cải thiện đời sống cho hàng trăm người lái xe buýt cùng cảnh sát giao thông đang ngày đêm làm nhiệm vụ của mình.

Cuối cùng người viết mong muốn các nhà khoa học trong lĩnh vực giao thông, hãy nghiên cứu bài toán giao thông một cách thấu đáo, khoa học và bằng cái tâm của mình để đưa ra các giải pháp hiệu quả, tiết kiệm trong điều kiện đời sống người dân còn cực kỳ khó khăn. Có như vậy mới tiết kiệm được các nguồn lực để đầu tư phát triển giáo dục, y tế, an sinh xã hội.

Chia sẻ

Trả lời